Thứ Năm, 10 tháng 7, 2014

Là bổng muốn viết, vậy thôi.

Hôm qua đứng giữa chiếc cầu bắt trên đầu làn đường, tôi nhìn thấy một sự trở về…


Chuyện kể về người con gái thích hoa bi màu trắng, loài hoa mà cô bảo chỉ điểm tô cho những bông hồng, làm nền cho những loài hoa hương sắc tuổi tên. Không sao cả. Ai bảo những điều ẩn nhẫn là không bao giờ mang ý nghĩa nào? Cũng như cô gái kia, có những điều thầm lặng cũng mang riêng mình những giá trị dù rồi giá trị đó có khi mãi mãi cũng chỉ là một mật thất nhiều ngăn khóa kín.
Chuyện kể về người con gái thích mưa, yêu mưa, thường khi đi trong mưa một cách thật điên khùng nhưng riêng cô mới hiểu điều mình đang thỏa mãn. Chuyện một cô gái nào đó khác thích đi dưới mưa để chẳng ai biết rằng cô ta đang khóc chắc đã được nghe nhiều. Chẳng nói làm gì nữa. Bởi cô ấy đáng thương che giấu sự yếu đuối con gái vào mưa. Còn riêng cô gái nhỏ nhắn này, lại với cái mong ước mượn mưa rửa cho tâm hồn mình tỉnh táo.
Chuyện kể về người con gái thích trao đi nụ cười, có khi là nụ cười vô ưu, yêu đời nhưng thường nhật vẫn là nụ cười ngụy trang cho đôi mắt u buồn với những trăn trở rối ren. Những cái cười bảo bọc cho cái thế giới nội tâm chật hẹp lúc nào cũng gần như chất đầy sóng gió.
Chuyện kể về cô gái tuổi 22. Yêu màu đỏ. Yêu hàng cây, ghế đá. Yêu mái tóc đen dài. Yêu hàng mi cong hay ươn ướt về đêm và yêu những người chưa bao giờ trở về.
Tôi tự nhiên hát “20 em cho đời một ước mơ” xong giật mình tỉnh thức, mình đánh rớt tuổi 20 đâu rồi? Ôi cái tuổi đẹp nhất đời người lại là để dành cho những sóng gió chia ly.
Tôi bật khóc nức nở. Tự hỏi mình từng tiêu dụng hay đã lãng phí tuổi 20 để giờ đây ký ức về cái tuổi đẹp nhất ấy chỉ là những mảnh vụn trí nhớ rời rạc.
Ôm bưng mặt. Tôi nghe vụn vỡ từ sâu tâm can. Có cái gì rất buốt.
Rất thường xuyên trong những đêm tối một mình tôi thê thảm đấu tranh với mớ ký ức như được lên sóng từ cái radio rỉ sét. Chập chờn và hoảng loạn. Những trang hiện tại và quá khứ không còn liền mạch làm tôi mệt mỏi, khiến tôi đổ quỵ. Văng vẳng đâu đó một vài câu nói mơ hồ đại khái “Nhóc, em phải luôn mĩm cười bởi chính nụ cười ấy em tạo được cảm giác yên tâm cho người khác” hay “Tớ không quan tâm quá khứ cậu ra sao, tớ chỉ biết là cậu hiện tại” và “Chỉ cần em vui là được, anh không quan trọng đâu” rồi “Có tớ ở đây, vẫn lặng lẽ là trang nhật ký của cậu”.
Tôi đưa tay đấm mạnh ngực mình. Tôi điên rồi…
Từng ngày đọc lại ký ức như thể sỉ tử học thuộc lòng bài vở cho kỳ thi, lập trình ký ức bằng đôi mắt quá tổn thương mà vẫn còn đủ sức bật khóc, thiết kế ký ức không bằng đôi tay, khối óc mà chỉ là qua những dòng chữ nặng trịt nỗi niềm.
Tôi mê man trong sâu thẳm nhớ nhớ quên quên. Lạnh ngắt những ngày lang thang thả hồn vào trong bình lặng dẫu Phố Sài Thành hun hút tấp nập và chen chúc.
Để cho những ai đó mắng tôi nào hâm, nào bướng, nào ngốc nào có vấn đề.
Dửng dưng lắm trước những lời mắng dẫu sâu thẳm là quan tâm, tôi đau riêng mình với những điều chỉ riêng tôi mới hiểu.
Mà bỏ đi. Như chuyện phím. Như chuyện cổ chẳng có thật đâu mà. Cứ nghĩ thế. Ổn cả.
À, là chuyện tôi chẳng còn quá ám ảnh sau gần 1 năm tôi buông một cái nắm tay. Mà không, bởi do chưa bao giờ nắm. Mà bởi vì hiểu nhầm. Mà bởi vì tôi cố tình gây sự hiểu nhầm này để hôm nay ngồi lại nhận phần sai trái. Đáng lẽ tôi không nên tham gia vào cuộc “mượn lưng đỡ tủi” ấy mà tôi nên bắt đầu yêu lấy người đã chưa bao giờ buông tay mình ra.
Dẫu thờ ơ. Dẫu lạnh lùng. Dẫu như nghìn trùng nhưng lại chưa bao giờ người bỏ đi quá xa. Vẫn ở một nơi vừa đủ để kịp lúc mắng tôi té tát cho những trò chơi im lặng điên khùng.
Chỉ là yêu thôi mà. Có cần nêm gia vị bằng quá khứ tổn thương đâu? Người cũng vậy. Tôi cũng thế.
Mà không phải. Tôi chỉ là kẻ đứng bên lề quá khứ đó thôi. Mãi mãi.
Nhưng tôi là mình và không là ai, tôi không dùng để thay để lấp cho ai. Chỉ là tôi có thể đồng cảm. Tôi ích kỷ lắm chứ, nhưng chưa được cấp quyền.
Tự nói, chỉ cần người bình tôi ắt cũng yên. Mọi chuyện khác trở nên không cần thiết nữa.
Lặng lẽ.


Tôi thấy mình cầm trên tay những nhành hoa bi trắng khôi nguyên, thuần khiết, những chấm hoa thơ ngây như vẻ đẹp trong sáng, thánh thiện của một người con gái có dáng hình nhỏ nhắn, gọn gàng, dẫu ương bướng nhưng rất đỗi ngọt ngào cuốn hút. Không phải Bạch Tuyết. Tôi chắc thế. Một cô bé làm vườn. Hay trồng những bông hoa nụ cười dành lại cho nhân gian.
Buổi chiều sân ga, từng dòng người lướt qua vội vàng. Tôi bẽn lẽn úp mũi cúi hôn hoa bi, chạy trốn một ánh mắt nhìn trong cái thời khắc thời gian đứng lại.
Váy trắng. Tôi cười. Tim đập rộn mừng trở về.
Có lẽ.


 Cát Lang, Lãng-Đãng, 09-07-2014

13 nhận xét:

  1. Trả lời
    1. Em biết mà! <3
      Vẫn nhớ chị nhiều :)

      Xóa
  2. Mái tóc đen dài của em luôn ấn tượng, chắc hẳn sẽ có nhiều người yêu mến em vì điều đó! Em vẫn khỏe chứ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em vẫn khỏe chị ạ! Chị thế nào?
      Tóc Em từ bé thế...có ai yêu không thì giờ có chị rồi :)

      Xóa
  3. Trả lời
    1. Em lên rừng tu chị ới!!!!!!!!!!!!! :DDDDDDDDDDDDDDD

      Xóa
  4. Lam Linh -Cô bé quên Bác Minh rồi nhé -
    Luôn bình an này -

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nào có quên ạ. Chỉ là Camen lăn xả vào cuộc đời rồi khô cằn luôn ý tứ với thơ.

      Xóa
  5. Camen, ta thấy nàng khóa face lâu quá...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Định biến mất nàng Hồng Nhung hương sắc ạ! :D

      Xóa
  6. Biến mất lâu quá. Nhớ nàng nên chạy qua ôm một lát rồi về. :)

    Trả lờiXóa