Thứ Bảy, 30 tháng 11, 2013

Cậu ạ, Đông say mùa



Bão tuyết rồi. Chắc khá lạnh cậu nhỉ? Tớ đoán thế. Giữ ấm vào. Tớ cũng lạnh quá, nhưng là lạnh lòng.
Bao lâu rồi tớ không còn biết đếm thời gian trôi nữa. Với tớ giờ đây, từng ngày trôi đi rất nhẹ, nhẹ đến nỗi tớ không còn ý thức được từng khoảnh khắc quanh mình, chỉ nhìn nắng, mưa, trăng, sao qua ô cửa nhỏ, và biết gió thổi dịu dàng khi nhìn vài chiếc lá khẽ lay ngoài kia. Hóa ra có những lúc, lòng người trống trải đến đáng sợ như vậy. Hóa ra có những lúc tổn thương có thời gian ngấm vào tâm hồn để mình trở thành bất cần như vậy.
Tớ thấy mệt mỏi mọi bề, những lúc một mình, chẳng biết mình nên khóc hay cười mới đúng. Tớ im lặng.
Tớ vẫn thường tự hỏi, điều gì đền bù cho một cô bé chưa từng có tuổi thơ? Điều gì đền bù cho những ký ức buồn không phai? Điều gì đền bù cho tất thảy những tổn thương từ sâu thẳm tâm hồn của một đứa trẻ từng nhiều lần trái tim non nát vụn? Điều gì đền bù cho những bất công, xúc phạm và chịu đựng? Điều gì đền bù cho những bất mãn mà trọn đời chỉ muốn chôn giấu?
Tớ vốn chỉ cần một ít yêu thương, một người lắng nghe, một lần thấu hiểu.
Cậu hỏi, vì sao chưa bao giờ tớ kể ra? Giá như cậu biết sự sẻ chia đối với tớ là phải chạm đến mức tin tưởng tuyệt đối. Tự mình kể lể những khổ sở đó không phải con người tớ. Cậu ạ, lòng tốt suy cho cùng chỉ là lòng thương hại mà ta dành cho một người, chỉ có lòng thương người mới là thứ tình thương mà một người nào đó không bao giờ bỏ rơi hay rời bỏ ta. Tớ cảm kích lòng tốt nhưng không thể trông chờ sự thương hại được.
Tớ im lặng.
Tự dưng thèm được nghe cậu hát đến lạ. Mở điện thoại, những bài hát u buồn, cậu đánh thức tớ những ngày còn nước mắt. Hóa ra tớ cũng chỉ bình thường là một cô gái, nước mắt cũng buồn và mặn như bất kỳ ai…
Bao lâu rồi tớ quên mất mình là một cô gái nhỉ? Cứ mãi ghìm nén những lúc không vui, chịu đựng những lúc mệt mỏi, cứ lặng im những lúc tâm hồn tan tác, hoang hoải. Nội tâm tớ lắp đầy gai nhọn để chẳng muốn ai chạm vào…Và rồi, chỉ tự tớ cố làm tổn thương mình.
Thật ngốc.
Và cậu đến êm ả như vậy.
Đừng ai ghen tỵ, đừng ai hỏi tớ vì sao. Tớ chỉ muốn nói, tất cả những gì liên quan cậu chính là cả một vùng ký ức và hiện tại vô cùng khó giải thích với tớ. Nó lạ cậu à. An ủi tớ và đôi lúc thổi ùa thứ hạnh phúc dù nhỏ nhoi vào tớ.
Một tình yêu rất tình bạn. Tớ đã giữ tất cả bằng một lời cam kết như thế.
4 mùa Đông rồi đấy. Chắc cậu cũng đang không tin nỗi cái tình bạn ngoằn ngoèo kia lại còn đi tiếp mãi tận giờ trong khi những đường yêu đương thẳng tấp thì dừng lại và bao lần thay đổi. Là tình bạn. Chính tình bạn mới giữ cậu bên tớ, mặc kệ cả hai đã từng tổn thương với riêng cuộc đời mình.
Là vì tình bạn nên cậu mới luôn bên tớ giữa lúc tớ tạm biệt T, có những đêm dài ngập ngụa nước mắt.
Là vì tình bạn nên cậu mới luôn ao ước tớ cười lên.
Là vì tình bạn nên cậu luôn giữ khoảng cách nhưng chưa bao giờ để khoảng cách ấy quá xa khi tớ cần cậu.
Là vì tình bạn nên cậu mới luôn an ủi tớ, cho tớ niềm tin để lại yêu thương, chờ đợi một người không phải cậu.
Là vì tình bạn nên cậu luôn ở đấy, muốn mình trở thành quyển nhật ký của tớ, sẵn sàng cho tớ viết và ném vào tất cả chuyện không vui.
Là vì tình bạn cậu đã luôn dành thời gian cho tớ dù cuộc sống cậu nơi đất khách luôn luôn bận rộn và hối hả.
Là vì tình bạn cậu giấu tớ việc cậu trở về và không thể vào Nam, sợ điều ấy khiến tớ thất vọng và tổn thương.
Là vì tình bạn, cậu chẳng dám gửi tin nhắn vào hộp chat skype, yahoo hay bất kỳ đâu vì lo tớ tự ý tháo băng trong những ngày viêm giác mạc.
Là vì tình bạn, trong lúc tớ thất vọng nhất giọng cậu chỉ biết trêu đùa để mong tìm kiếm ở tớ nụ cười.
Là vì tình bạn, sinh nhật tớ cậu không một lời chúc nhưng lại gọi về trò chuyện với tớ thật lâu, chỉ vì biết rằng tớ không thể nhìn thấy.
Là vì tình bạn, nên sau tổn thương của tớ, cậu vẫn ở đấy trầm ngâm. Lặng lẽ quan tâm và dõi theo…lặng lẽ giúp tớ xoa dịu những nỗi đau tưởng như cả đời mình chịu rồi những vết sẹo.
Sau tất cả, tớ vẫn muốn giữ cậu như giữ gìn đôi mắt của mình. Và nếu cậu biết đôi mắt quan trọng với tớ nhường nào.
Là để nhìn tất cả chung quanh từ những điều tốt đẹp đến xấu xa nhất.
Là để phân biệt những sắc màu cuộc sống để biết rằng tớ thật sự yêu màu trắng đến thế nào.
Là để biết yêu một người.
Là để chọn lựa.
Là để quên.
Một ai không yêu nỗi đôi mắt tớ cũng chính người ấy đã không yêu nỗi một thứ quý giá đến như vậy.
Là một đôi mắt từng tổn thương, là như trọn vẹn cuộc đời mình đã từng chịu vết cắt.
Lòng tin thành xa xỉ,
Mất dần khái niệm hạnh phúc,
Trở nên không trung thành với lòng mình bởi tất cả những lo sợ,
Cần một hơi ấm, nhưng không cần một ai ở bên,
Cần một vòng tay nhưng chỉ tự ôm mình trong mọi giông bão,
Cần cảm giác yêu thương nhưng không cần một tình yêu nào nữa,
Cần nắng, nhưng cứ ước mưa về…để chỉ rột rửa hết thảy những lo sợ, bất an và thương tổn.
Cho tớ có lại dũng cảm để bước thêm một lần.
Cho tớ có lại dũng cảm giữ lại một người.
Rất quan trọng. À mà không hẳn là yêu đâu.
Lạnh ngắt.
Cậu ạ, Đông say mùa.
“Cậu vẫn thường ngưỡng mộ tình yêu tớ cho anh
Cậu bảo sẽ chẳng bao giờ có ai yêu cậu bằng tình yêu như thế
Một tình yêu cho tớ làm hết những điều có thể
Chỉ vì một nụ cười”

P.s Tớ mệt mỏi. Có lẽ tớ cần có thời gian cho mớ cảm xúc rối ren cứ thiêu cháy tớ mỗi ngày. Giá-như-tớ-có-thể.

Camen, 30/11/2013
Có những ngày như thế,


12 nhận xét:

  1. Lặng lẽ đọc hết từng con chữ,từng dòng entry này mà sao e thấy xót lòng quá..Dù sao,dù thế nào chị vẫn còn có ai đó ở bên mình mỗi ngày,lắng nghe từng nhịp thở,chia sẻ những niềm vui,nỗi buồn.Quả thực như thế vẫn khiến lòng mình ấm hơn rồi.Đông vể!C nhớ giữ ấm mình nhè.Thành phố nơi e sống,trời cũng đã vào Đông.Lạnh quá chị à.Dường như e lại để mình lọt thỏm dưới đáy nỗi buồn nữa rồi.:)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ở em lạnh hơn chị rồi. Nhưng em ạ, cái lạnh của thời tiết không bao giờ lạnh bằng cái lạnh của lòng người đâu. Lòng người lạnh, thực rất đáng sợ. Thấy trống trải và lạc lõng vô hạn không biết phải bấu víu vào đâu cả.
      Em cũng hãy giữ ấm vào nhé! Chị viết như thế để tự an ủi lòng mình. Dạo gần đây có nhiều điều mệt mỏi quá, gửi tạm vào con chữ vậy...cảm xúc con người thật quá yếu đuối.
      Mạnh mẽ lên nào, dưới cái đáy nỗi buồn có một mật thất, vào đó trú tạm rồi trở ra. đừng ở mãi nhé!

      Xóa
  2. Nhóc, người ta thường thế, khi nỗi buồn và sự tuyệt vọng rơi xuống vực sâu người ta mới chịu ngoái đầu nhìn lại để nhận ra vẫn còn có bàn tay vô hình nào đó xòe ra để ta nắm vào cho khỏi ngã. Cái quan trọng là sau khi vượt qua được nỗi đau rồi ta còn nhớ đến bàn tay đó hay không hay lại mải miết với những yêu thương của riêng mình rồi một ngày nào đó gục ngã lại tìm về? Sẽ bất công và buồn lắm đó.
    Nhóc! Chị vẫn thường bảo với lũ bạn, tình yêu thật ghê gớm, nó có thể làm cho con người ta đến tột cùng của hạnh phúc nhưng cũng có thể giết chết tâm hồn 1 người trong giây lát. Nhưng xét cho cùng, ko phải là tình yêu nó mạnh mà vì ta quá yếu đuối mà thôi.
    Như chị ấy, chị cứ mãi nhùng nhằng với cái thứ tình cảm còn chẳng chắc nó có phải là tình yêu không nữa kìa. :d Nó là làm chị đôi khi, vào một lúc nào đó đi ngang mùa lại đánh rơi vài giọt nước mắt. nhưng ngay sau đó lại là một nụ cười. Hay không? ^^ Chị biết sẽ còn lâu nữa nó sẽ qua đi, nhưng hãy nhìn nhận nó một cách thật nhẹ nhàng. Hãy cứ tin những gì đã có là sự chân thành (cho dù nó không chân thành cho lắm), chỉ đơn giản là nó kết thúc và nhiệm vụ của ta là giữ gìn như giữ gìn 1 KN đẹp. Bảo nhóc quên đi ư? Quên làm gì hả nhóc khi nó là 1 phần cuộc sống ta có.:)
    Chị đang vừa măm mì vừa nhắn cho nhóc, nên mọi thứ chắc cũng...loằng xì ngoằng như sợi mì vậy .:d Tuần mới nhiều niềm vui nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Loằng xì ngoằng kiểu gì mà nghe như ru cho tâm hồn đang sóng gió đi ngủ vậy chị? Mà chị gầy queo như thế mà cứ ăn mì hở? Chị phải ăn gì cho dinh dưỡng vào chứ! :-s
      Không phải do em cố chấp mà do tình yêu có lý lẽ của riêng mình thì đành chịu. Hạnh phúc thì tốt, tổn thương thì cũng dạy cho ta biết trưởng thành hơn. Đã là quan trọng thì sẽ không đổ lỗi cho bất cứ điều gì, còn nếu đổ lỗi thì đã trở thành (hoặc vô tình trở thành) không quan trọng.
      Hóa ra đến cuối cùng, cái ở lại bên ta không phải là một người mà là tình yêu của một người,
      Thật sự yêu thương một người sẽ có cái cách để tìm về với nhau.
      Thì em vẫn còn may mắn như vậy, sau tất cả những tổn thương như vậy vẫn còn lại một ai đó bên mình, cho mình thêm sức mạnh để bước tiếp.
      Người ta có thể ngừng yêu nhưng vốn là không thể quên. Em cũng vậy mà chị cũng vậy thôi...nên cái tình trạng đôi khi nghĩ về và đánh rơi vài giọt nước không xuất khẩu được ấy cũng là chuyện bình thường chị nhỉ? Em thì ít khóc nhưng hễ khóc thì không thể vài giọt được chị ơi, mà là như bão lũ cuồng phong như đại chiến Sơn Tinh với Thủy Tinh á! Mà khóc xong thì lòng em nhẹ nhàng hơn...Trước em cũng là đứa hay kiềm nén, sống che đậy, nhưng có một người dạy em biết sống là chính mình, thích khóc thì khóc, thích cười cứ cười không cần phải cố gồng mình với người đấy vì người đọc được tất những suy nghĩ của em, có cố che cũng không có được :-p
      Thôi thì gói ghém tất thảy ký ức, tất thảy những kỷ niệm đã từng là ngọt ngào hoặc không ngọt ngào, bình thản và bước đi...có cánh tay nào đó quanh đây nắm chặt >:D<

      Xóa
    2. Uh thì thôi, cứ nghĩ tình êu nó có lý lẽ của riêng mình đi (mặc dù chính cái đầu mình sản xuất ra cái lý lẽ ấy:d).
      Nói là nói thế thôi chứ chị biết mỗi người đều có cách khác nhau để vượt qua nỗi đau và sự tổn thương.
      Và quan trọng là cái kết quả, nhóc nhỉ? Thoải mái là okie rồi. :)

      Xóa
    3. Được nâng dậy chị ơi! nên phải gượng :-p

      Xóa
  3. Lâu lắm lại về nhà, sang thăm em tý lại về, ở đây vẫn lắng động quá nhỉ? luôn bình yên em nhé !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Em vào bài viết của chị mãi không được, lúc trước ý. Có lẽ do chị mất điện thoại nên nick chị bị xâm nhập đó chị ợ! Về đây nghe tháng 12 rên rỉ lạnh đi chị ơi! :D

      Xóa
  4. Trả lời
    1. Ai đâu mà tới họ dữ vậy chị NIP iu? :D

      Xóa
  5. Miền Tây đâu có trời vào đông
    Mà sao cô bé cũng se lòng
    Có phải con tim yêu khẽ chạm
    Nỗi nhớ về ai sợi mây hồng ..........
    ......
    Thăm nhỏ nè -an bình nhé -

    Trả lờiXóa