Thứ Tư, 17 tháng 7, 2013

Những bài học cuộc đời

Cuộc sống là một phân số với những thông số lớn. Chúng ta, ai cũng muốn tối giản phân số ấy đi…mà lại không nhận ra rằng: Chúng ta cần kiên nhẫn, tinh tế để tìm một ước chung và cần nhạy bén để biến mẫu số và tử số trở nên nhỏ dần theo từng lần tối giản…

Cuộc sống: Nghèo và giàu

Tôi sinh ra trong nghèo khó, chưa từng thụ hưởng một ngày có cuộc sống sung túc, xa hoa nên cũng không hiểu cảm giác giàu là như thế nào? Có lẽ là một thứ cảm giác thỏa mãn, êm ái và rất đỗi tự hào…?
Nhưng tôi lại rất thấu hiểu cảm giác của người nghèo…
Đó là cảm giác lo sợ khi cơn mưa lớn đổ về ào ạt mà lớp lá sấp nóc đã mục nát rã rời…
Đó là cảm giác bất an khi nghe cái âm thanh kè kẹt trong chum gạo dưới bếp…
Đó là cảm giác hờn tủi khi đặt chân đến một lễ cưới sang trọng trên đôi dép lốp ngả màu và một bộ áo quần sờn cũ…
Đó là cảm giác sợ sệt khi chủ nợ đến xiết tiền vay…
Đó là cảm giác sóng mắt cay khi nhìn con thơ ốm đau mà trong túi chỉ còn lại ít ngàn bạc lẻ…
Đó là cảm giác đau đáu khi nhìn mùa màng thất bát mà những đứa trẻ thơ cần được đến trường…
Đó còn là cảm giác tổn thương khi bị chà đạp và xúc phạm với những khẩu ngữ nặng nề…
Và còn nhiều lắm những cảm giác lẫn lộn khác…Nhưng vẫn còn một điều may mắn đó là trong bộn bề cảm giác, những người nghèo vẫn cảm thấy an ủi và hạnh phúc khi càng khổ đau, tủi cực thì mọi người trong gia đình càng biết thương yêu và đùm bọc lẫn nhau. Mà con người sinh ra vốn dĩ là để yêu thương nhau…
Tôi không tự ti và mặc cảm với cái nghèo, cũng không cố tâng bốc người giàu. Tôi sống đúng chất “nghèo” của mình và trân trọng những thứ mà cái nghèo “mang lại”.
Tôi biết yêu thương gia đình tôi, một gia đình nghèo nhưng sống lương thiện và trong sạch.
Tôi biết yêu thương và kính trọng ba mẹ hết mực, những người luôn tự hào khi được lao động chân chính, đem những đồng tiền chân chính, nuôi dạy con cái mình sống một cuộc sống chân chính…dù họ rất nghèo.
Tôi biết quý trọng và nâng niu hạnh phúc gia đình, vì đối với người nghèo, đó là cả một gia tài đồ sộ.
Tôi biết sống khiêm tốn, vì với người nghèo chẳng có gì để khoe khoang.
Tôi biết tự tin hướng về ngày mai vì tâm nguyện của những người nghèo không gì khác hơn là mong một ngày mai tươi sáng.
Tôi biết chịu đựng mọi sóng gió, vì với người nghèo, phô bày cái khổ thì sẽ lại càng khổ…sẽ không ai chăm sóc cảm xúc của bạn khi bạn nghèo!
Tôi biết mĩm cười khi mặc một cái áo mới mua dù không đắt tiền, vì với người nghèo, áo mới đã là áo đẹp. Không ai nhìn nhận một cái vỏ bọc đắt tiền trên thân thể của một người nghèo.
Tôi biết tự đứng trên đôi chân của mình, biết làm hết mọi thứ từ việc chăm sóc bản thân đến việc sống độc lập. Vì đối với người nghèo, trông mong vào sự bảo bọc chẳng khác gì tự đào mộ chôn mình.
Tôi biết yêu thương mọi kiếp con người, bởi lẽ với người nghèo, cái không bao giờ thiếu là lòng trắc ẩn.
Tôi biết điềm nhiên trước sóng gió, biết chấp nhận thất bại rồi đứng dậy đi tiếp, bởi lẽ với người nghèo, gục ngã chính là chết.
Tôi biết hát vang khi bản thân làm được điều gì hay ho, vì với người nghèo, thành quả, dù lớn hay nhỏ, đều đáng để tự hào.
Và quan trọng hơn là tôi biết tôn trọng mọi tầng lớp, lứa tuổi, kiếp con người…Vì với người nghèo, xúc phạm và chà đạp là một nỗi đau nên với lòng trắc ẩn của mình, người nghèo chẳng bao giờ muốn trả đũa.
Và tôi còn biết sống vui tươi, hồn nhiên và lạc quan, với người nghèo, mất niềm vui là mất niềm tin mà mất niềm tin là mất tất cả.

Nếu bạn đang đầy đủ…hãy trân trọng những gì đang có và sống có trách nhiệm với bản thân hơn. Nếu bạn đang nghèo khó, thì cũng đừng mặc cảm hay xấu hỗ…hãy cứ bước đi và vững bước trên con đường mình đi. Cuộc sống vốn dĩ cũng dễ thương lắm bạn ạ! Thử để ý đi, những người nghèo thường có nụ cười rất thiện cảm và đáng yêu. Ví dụ nhé! :"> (tin rằng có người sẽ ói, nhưng thôi kệ :D)

Quẳng gánh đói no, nỗi lo còn nặng

minh họa
Gửi ba kính yêu!

Đã qua rồi cái quãng thời gian gian khó cùng cực phải không ba? Cái quãng thời gian lao cực mà con luôn thầm nhắc trong lòng để trân trọng hơn cái hiện tại mà con đang có.
Con hạnh phúc vì con được là con của ba và con sung sướng vì mỗi lần nhắc đến ba là con có cả một bầu trời tự hào!
Con tự hào vì ba không dạy con hiếu thảo với ba, nhưng chính ba đã gương mẫu làm đứa con hiếu thảo của nội…
Con tự hào vì ba không dạy con phải sống như thế nào, nhưng ba luôn kể cho con nghe những câu chuyện về những cách sống hay…
Con tự hào vì ba không hướng con đi theo con đường như thế nào, nhưng ba luôn đòi hỏi rất cao ở con…
Con tự hào vì ba không dạy con người thành công nhất là người có một gia đình êm ấm nhất, nhưng ba luôn sống vì gia đình, vì mẹ, vì các con…
Con tự hào vì ba không dạy con cách vượt qua thử thách, nhưng bản thân ba chưa bao giờ bỏ cuộc trước khó khăn và sóng gió…
Con tự hào vì ba không dạy con bất cứ điều gì, nhưng bản thân ba luôn là một tấm gương…
Và con tự hào vì con là con ba…
Ký ức
3 tuổi…
Con khóc thét lên, thầm ghét ba vì ba cho chị hai theo ba vào viện với mẹ khi mẹ sinh em mà để con ở lại nhà với nội…
4 tuổi…
Nước mắt con ngân ngấn khi ba dẫn chị hai đi chợ lớn mà không có ý định sẽ cho con theo lấy một lần…
5 tuổi…
Con đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết. Con không còn biết khóc với những ghen tỵ con nít mà con chỉ có một cảm nhận rằng…đôi chân ba đã dẫm mòn sỏi đá để tái tạo sinh mạng con lần thứ 2…
8 tuổi…
Nước mắt con lăn dài khi nghe lõm cuộc trò chuyện giữa ba và mẹ…
Mẹ: Con cái đứa nào mà không thương đều?
Ba: Em nói vậy, chứ với anh, đứa nào nghe lời hơn thì anh thương nhiều hơn…

Con khóc vì nghĩ rằng ba đang ghét con vì con là đứa con không ngoan, thường bướng bĩnh, thích làm theo ý mình…và còn thường trốn giấc ngủ trưa để hái bông Nguyệt Quế phơi khô ướp trà cho ba (thức uống mà ba thích nhất…mà mỗi lần ba hỏi về bông Nguyệt Quế phơi khô con luôn bảo là chị hai đã hái)…
9 tuổi…
Con mất ông nội mãi mãi…cái tuổi non nớt chưa biết cảm nhận nhiều về tình thân và tình thương…thấy ba mắt đỏ hoe nhìn nội lần cuối…không hiểu sao, con cũng khóc…
12 tuổi…
Con khóc trong cơn mưa khi nhận được chiếc đồng hồ đeo tay mà ba đã dùng những đêm thức trắng trên cánh đồng để mua cho con…
13 tuổi…
Con ghét ba vì ba không bao giờ đi họp phụ huynh cho con dù con ba đạt danh hiệu học sinh giỏi nhất trường…
14 tuổi…
Con ghét ba vì ba cho chị hai nghỉ học để chị 2 ghanh ghét con và đố kỵ với con…
15 tuổi…
Sóng mắt con cay khi nhìn ba cầu xin cô tiếp nhận hồ sơ học sinh cấp ba cho con một cơ hội khi con là người nộp hồ sơ trễ những 5 ngày từ hạn chót vì con là học sinh thiếu tuổi…
16 tuổi…
Con ghét ba vì ba luôn cấm con dùng điện thoại, quát lớn tiếng với con khi con không ra đồng phụ đồng áng với chị 2 và ghét ba vì ba luôn bênh vực chị 2 thay vì ủng hộ con dành tất cả thời gian cho việc học…
17 tuổi…
Con ghét ba vì ba không hài lòng với điểm phẩy trung bình 8.9 của một học sinh lớp chọn như con…
18 tuổi…
Con hạnh phúc vỡ òa khi ba mang chiếc xe đạp martin từ dưới quê lên cho con…mà chiếc xe đạp đó có được là do ba đã mua từng phụ tùng về rồi tự tay mình lắp ráp…càng hạnh phúc hơn khi con được ba mua tặng cái laptop mà giờ đã trở thành người bạn thân thiết của con…
19 tuổi…
Con lần đầu tiên trong đời mua món quà tặng ba…ba mắng con vun tiền phung phí nhưng con biết, mỗi khi có dịp gì trọng đại hay tiệc vui ba luôn mặc cái quần mà con đã dành dụm mua tặng ba…
20 tuổi…
Cảm ơn ba vì ba đã dạy con biết thương em. Ngày em chào đời, con bị cảm sốt làm sao ba có thể cho con vào thăm em khi trẻ sơ sinh sức đề kháng chưa có…
20 tuổi…
Cảm ơn ba vì dạy con biết rằng con ngoan là không vòi khóc, và một người anh chị em tốt là người không bao giờ biết ghanh tỵ với anh chị em mình…
20 tuổi…
Cảm ơn ba đã dạy con biết rằng “đừng bao giờ bỏ cuộc trong cuộc chiến tranh dành lấy người mình yêu thương…”
20 tuổi…
Cảm ơn ba vì ba đã yêu thương con mà chưa bao giờ muốn con biết được điều đó…vì sợ con sẽ hư hỏng…
20 tuổi…
Cảm ơn ba đã dạy con biết đau khi người thân đi về thế giới mà ta không còn họ…
20 tuổi…
Cảm ơn ba vì đã dạy cho con biết rằng…món quà của lao động lao cực dành cho người mình yêu thương là món quà vô giá…
20 tuổi…
Ba ơi con xin lỗi vì đã không hiểu rằng ba đã dành cả năm trời lao cực trên cánh đồng lắm khi quên cả ngày họp phụ huynh để kiếm tiền lo cho con ăn học…
20 tuổi…
Xin lỗi ba vì con không hiểu rằng ba đã cận lực để có thể lo được cho ba đứa con ăn học…Bắt chị 2 nghỉ học để con tiếp tục đến trường…ba còn đau hơn con. Nhưng khả năng gia đình ta, đã không thể…
20 tuổi…
Cảm ơn ba vì đã cho con một cơ hội…Ba đã dạy con biết rằng…để đạt được mục đích ắt phải có đánh đổi…
20 tuổi…
Xin lỗi ba vì con không hiểu rằng ba không muốn những dòng tin nhắn làm con phân tâm rồi ảnh hưởng đến việc học. Xin lỗi vì con đã không hiểu rằng ba không muốn chị 2 con hờn tủi…Xin lỗi ba vì con đã không hiểu rằng giỏi không hẳn chỉ là học trên lớp giỏi mà ở nhà con cũng phải đảm…
20 tuổi…
Cảm ơn ba vì đã dạy cho con một bài học…đừng bao giờ tự hài lòng khi chưa phát huy hết khả năng. Cuộc đời là một cuộc chiến, nếu con lùi lại, con lập tức bị các chiến binh khác dẫm đạp…
20 tuổi…
Cảm ơn ba vì những món quà mà con sẽ mãi trân trọng và nhớ rằng…những món quà tự tay mình làm ra sẽ chan chứa yêu thương và những món quà được tặng từ lòng yêu thương sẽ nhân đôi hạnh phúc…
20 tuổi…
Xin lỗi ba vì một thời gian dài con quên đi ngày của ba…Con thật tệ ba ạ!
20 tuổi
Con cảm ơn vì con được làm con của ba…và con xin lỗi cho những điều thiếu suy nghĩ và vô cùng trẻ con của con ngày xưa.
Ba ơi! Con yêu ba lắm!
Ngày vừa rồi ba gọi cho con. Ba bảo sẽ cho Út nghỉ học. Con buồn ghê lắm nhưng con hiểu rằng: Sức ba đã kiệt…
Qua tuổi ngủ tuần, đôi mắt từng tổn thương 2 lần vì gai lúa giờ đã yếu đi nhiều. Bệnh viêm cột sống của ba đang dần có dấu hiệu trở nặng. Ba ốm nhiều, da sạm hơn và còn thường đau đầu. Trên vai ba còn gánh nặng là con…nhưng phải làm sao khi ba đã yếu đi như thế? Con…xin lỗi.
Út thương ba cạn lực, Út không nỡ nhìn thấy con lo lắng cho ba mà sa sút việc học…Út đã tình nguyện xin được nghỉ. Út muốn thay ba đở đần công việc để lo cho con, lo cho người chị đã một tay chăm sóc Út thời thơ ấu khi ba mẹ làm xa…
Út ơi! Chị tệ quá! Chị tệ lắm!
Ba ơi! Xin lỗi ba. Mãi đến giờ con vẫn là gánh nặng trên vai ba.
Con cảm ơn ba, chị cảm ơn Út…Chị xin lỗi Út!
Con không có lựa chọn. Con hiểu quyết định của ba và Út. Dù con rất buồn nhưng bản thân con cũng không thể làm được điều khác tốt hơn.
Quẳng gánh đói no của ngày xưa…nhưng dường như nỗi lo vẫn còn nặng trên đôi vai ba!
Ba ơi!
Camen, Entry cũ viết lại
“Trích, Blog Plus Khỉ Con”
09/03/2012

P.s Sáng nay ngồi đọc lại những bài viết cũ trong trạng thái nước mắt lưng tròng, nhưng vẫn muốn viết, viết cho Em. Em ạ, Em biết không có những điều sẽ mãi mãi là những điều bí mật, yêu thương cũng vậy mà hạnh phúc cũng thế. Có những yêu thương sẽ mãi mãi chẳng thể hiện được ra bên ngoài chỉ vì một lý do nào đó. Cuộc sống càng ngày càng hối hả Em nhỉ, chị ngày xưa thì vì gia đình khó nên không nhận được sự quan tâm từ ba mẹ vì họ mãi bị quấn vào dòng xoáy của đồng tiền_sự sống và mưu sinh. Ngày nay, cuộc sống đã phần nào thoải mái hơn nhưng thật ra cũng không dễ dàng hơn chút nào đâu em ạ. Các bậc cha mẹ vẫn phải lao động ngày đêm, dù lao động trí óc hay chân tay, để lo lắng cho những đứa con của mình.
Trong bộ phim “Số phận kỳ lạ của Amelie Poulain” cô bé Amelie có một thói quen kỳ lạ, cô bé hay nhặt vài hòn sỏi bỏ vào túi và lúc nào tiện tay thì sẽ ném nó đi. Và chị cũng từng đọc đâu đó câu chuyện về một ông lão mỗi ngày sẽ ném bớt một viên bi trong lọ thủy tinh…
Em ạ! Cuộc sống là sự xô đẩy, đến rồi đi, được rồi mất…Ta chẳng những phải biết đón nhận mà còn phải biết chấp nhận. Và em sẽ ít bớt đau khổ hơn nếu như biết chấp nhận và biến nó thành những trải nghiệm cho riêng mình. Có vẻ chị đã từng nói với Em rằng “hạnh phúc luôn đến nhiều hơn nếu như em nhìn về phía có nhiều yêu thương hơn” em nhỉ?
Em!Mỗi một nỗi đau hãy nghĩ đó là một trải nghiệm, không khiến em trở nên thế này cũng sẽ dạy em trở nên một cô bé như thế nào trong tương lai!
Hãy mạnh mẽ lên, và sống vui tươi vào em nhé. Em chỉ nhận ra một điều tốt đẹp hơn em tưởng khi em biết thứ tha.
Chị yêu Em.
Camen, 17/07/2013

20 nhận xét:

  1. Tem nha! Có những bài học dù đã già rồi mà chú chưa có, vậy chú xin con nha để mang về cho con trai và cả chú học...Heee! Chúc Cament một ngày vui nha! Thân!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chẹp, chú mềnh lại quá lời roài. Con sao dám "trứng mà đòi khôn hơn vịt" được hê hê

      Xóa
  2. Những bài học ta học được từ ngay chính những điều thường nhật của cuộc sống. Đó là những điều kỳ diệu, e ạ. Tình cảm gia đình là thứ tình cảm thiêng liêng nhất trên đời. CHị đọc mà nghẹn lại. những gì ba dành cho chị e e thật lớn lao. Trường đời đã hẳn dạy mình những điều ý nghĩa? Nhưng ở một người ba chân chất quê mùa, với tình yêu sâu thẳm đã khiến cho những bài học tưởng như đơn giản ấy trở nên thật lớn.
    Chị thương Út của e, cậu e trai mà nói sẽ bảo vệ chị gái vì nụ cười ấy. Út sẽ là chỗ dựa thật vững chắc cho e đấy, Camen ạ. bên cạnh e luôn có những người thân thương yêu, hãy nhìn về phía ấy để sống thật tốt, k phụ sự kỳ vọng của họ, e ạ!
    Nụ cười e đẹp lắm, mãi như vậy e nhé. MOng mọi sự bình an và may mắn đến với gia đình mình.
    Chị ôm e!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đều đã qua cả rồi những năm tháng em những tưởng mình không vượt qua được ấy, nhưng những bài học, những trải nghiệm trong đời thì vẫn theo mãi bên em. Hôm nay em viết ra là không phải để than trách số phận hay cuộc đời...mà chỉ muốn nhắn nhủ với cô em gái nhỏ của em, sẽ đủ kiên cường và vững vàng để biến những vướng mắc trong cuộc sống trở thành những bài học và trải nghiệm.
      Cậu Út nhà em...nghĩ đến em thấy tự hào nhưng lại da diết buồn. Cậu nhóc đã quá yêu thương em mà bằng lòng tự nguyện hy sinh tất cả cho em. Em không biết là do em may mắn hay do cuộc sống vốn dĩ công bằng :)
      Em sẽ mãi vui cười, nụ cười em đã được đánh đổi bằng rất nhiều nước mắt tuổi thơ...em đang trân trọng nó chị ạ!
      Ôm chị, và 2 chị em ta lại thấy mình mạnh mẽ hơn trong yêu thương! :)

      Xóa
  3. Cuộc sống mà em, hãy luôn là chính mình và không ngừng tiến về phía trước, hạnh phúc không phải là có nhiều tiền, nhiều vật chất...Chẳng phải em rất hạnh phúc hơn bất kỳ ai khi lớn lên dứoi vòng tay của ông bà, cha mẹ và những người thân yêu đó sao. Nhiều lúc chị cũng nhìn về một phía và cảm thấy mình bất hạnh nhiều thứ nhưng nghĩ lại thì mình vân hạnh phúc hơn bao người khác. Cuốc sống khó khăn khiến mình trưởng thành và mạnh mẽ hơn và điều quan trọng tất cả những thứ ấy luôn đi bên cạnh là nỗi vất vả, khổ cực và vòng tay thân yêu của gia đình. Luôn mong những điều tốt lành sẽ ở bên em (^_^)**

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ đúng rồi chị ạ, em đang thật yên ổn và rất hạnh phúc. Phía sau em, luôn là tình yêu thương vô bờ bến của gia đình. Với em chỉ cần như thế là đủ. Thi thoảng hoài niệm lại ký ức để thấy mình đã lớn lên rất nhiều chứ không phải để quỵ lụy hay than trách số phận. Vì vốn đối với cuộc đời, từ lâu em đã thay đổi thái độ của mình...
      lâu lém mí thấy chị Hiền vào đây nhá. Tối ấm áp nhoa chị! Tháng 7 lạnh đến chênh vênh chị ơi. Ôm em không? >:D<

      Xóa
  4. Chào Camen ! Có phải là Lam Linh ở bên Yahoo Blog không ? Nếu đúng là LL thì kết bạn nha ! Linh Vu là LV bên Yahoo nè! Bài viết hay và thật cảm động ! Chúc cuối tuần vui vẻ nha !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cô LV, LL vui khi gặp cô ở đây, càng vui khi LL quá nhạt nhòa hong có gì nỗi bậc nhưng vẫn được cô nhớ đến. Hi, hạnh phúc quá!
      Dạ con là LL ở yahoo blog đây cô ạ. Vui khi cô sang chơi.
      Chúc cô cuối tuần an vui! :)

      Xóa
    2. LV cố tình đi kiếm LL từ lúc yahoo đóng cửa, mà không biết tìm ở đâu! Haha phải cám ơn Bui Quoc Quang đó ... đã "Add LV on Google" nên LV mới nhìn thấy tên Lam Linh, dzui quá chời lun !!! Blog Yahoo của LV vẫn còn nguyên si, nhưng lười lắm, không còn hào hứng để viết nữa :

      http://blog.yahoo.com/_24K2OFUOJR7GXGN3MB3VQMTBEQ/articles

      LV rất thích mấy vần thơ LL viết bên blog của LV, nên mãi đi tìm ! Hôm nay được đọc mấy lời tâm sự của LL, LV thật cảm động. Chúc LL luôn vui tươi hạnh phúc bên người thân nha !

      Xóa
    3. Con vẫn nhớ những vần thơ mời gọi cô về mùa Thu Hà Nội. Lúc đó blog yahoo của con là yahoo VN nên sau bị đóng cửa cô ạ. Lạc sang chốn này, LL lại ít lang thang vì những bận bịu riêng mình. Mỗi lần được tìm lại ai đó thân quen từ chốn cũ con đều cảm thấy thật vui sướng. :)
      Duyên đưa mọi người đến bên nhau và duyên sẽ đẩy đưa nhau hội ngộ cô LV nhỉ? :)

      Xóa
  5. Đọc xong, ngâm cú, nghiền ngẫm, nhức đầu rùi Lam Linh ui ! có viên Paradol nào hông cứu trợ nhân đạo dùm vơi !!!!!! :(

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Rồi, panadol liều mạnh luôn đây chị Tám iu! hehe

      Xóa
    2. Búa tay. Búa tay nện mạnh vào ngón chân cái. Đau chân quên nhức đầu. Đây là liệu pháp ngón chân cái. Lão mới phát minh

      Xóa
    3. Lão lão làm con nhức răng :D

      Xóa
  6. LV mới vừa đọc hết mấy bài viết trên blog của LL rồi nè! Bây giờ mắt đã mõi, buồn ngủ quá trời! Chúc LL buổi trưa an lành! LV đi ngủ ...!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hic, cô làm con cảm động! LL có gì để được nhận sự lưu tâm đến vậy ạ? Cô làm LL hạnh phúc quá. Cảm ơn cô vì tất cả, cô LV ạ! :)

      Xóa
  7. Đa cảm rồi khổ nhiều bé ui -

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đây không phải là đa cảm mà là tình cảm bác ạ! :)

      Xóa