Thứ Ba, 5 tháng 2, 2013

Vẫn hát lời tình yêu


-         Bé, tan học chưa em? Đi ăn khuya với anh nhé!
-         Em mệt, muốn về nghỉ ngơi thôi ạ! Em chào anh!
Rồi em trả điện thoại về chế độ im lặng, không nghe không thấy bất cứ tín hiệu nào mời gọi. Em mãi vậy. Trốn chạy.
Còn lại em một mình. Phố đông. Nước mắt em giàn giụa rơi.
Tiếng còi thét inh tai, đèn xanh đã bật tự bao giờ mà chỉ riêng em còn dừng lại? Em nghĩ ngợi mãi về một điều gì?
Tôi hiểu em hơn hết. Mấy hôm nay tôi đã chứng kiến “đôi mắt nâu” của tôi buồn. Tôi vẫn đứng đợi em ở cổng trường, vẫn dõi theo em âm thầm sau lời từ chối, và chẳng bao giờ muốn để em biết được.
Nhưng dù tôi có lặng lẽ đến thế nào thì cũng đều thất bại thảm hại bởi sự tinh tế của em. Em phóng vèo trốn tránh tầm kiểm soát của tôi, dù em biết rõ chẳng bao giờ em chạy khỏi. Không phải vì tôi cố đuổi theo em mà vì tôi hiểu rõ nơi em sắp đến. Một góc công viên, chiếc ghế đá khuất đã trở thành người bạn thân quen.
Tôi bước rất chậm và khẽ, cố không để em phát giác. Nhưng em không chỉ nghe được âm thanh xung quanh bằng tai, em đã thuộc lào mọi động thái của tôi.
-         Xin lỗi anh!
-         Sao thế, Nhóc?
-         Em đã bảo về nhà!
-         Uh, anh hiểu.
-         Em thấy ghét thật!
-         Ngốc!
-         Có thể hứa với em một điều không?
-         Em nói đi!
-         Bỏ mặc em, được không?
-         Được. Ngày em không cô đơn ngồi đây những lúc tâm sự chất chồng, ngày nước mắt em không còn rơi mong nhớ, ngày em hạnh phúc…anh sẽ bỏ mặc em!
Em im lặng. Tôi cũng quen rồi. Hụt hẫng dần đã chẳng còn. Và sự im lặng của em cũng đã ngầm nói thay cho những câu trả lời mà tôi vẫn thường lừa dối mình hãy tiếp tục chờ đợi em thay vì cái ý nghĩ chắc chắn rằng em muốn tôi hãy mãi mãi quên em.
Em cầm chiếc lá, thổi vi vút những giai điệu buồn. Giữa đêm tối, ánh mắt trong veo ngày qua đang u buồn trĩu trịt. Tôi làm được gì ngoài việc đứng lặng nhìn em để chờ, dù rất lâu, em mới cất lên vài lời vu vơ không đầu cuối.
-         Sống mũi anh cao thật!
-         Uh,
-         Loud không thích Anh chỉ vì sống mũi Anh không cao.
-         Đó đâu phải là lý do.
-         Dạ. Em không bận tâm.
-         Anh cũng chả cần sống mũi cao nếu được em…
-         Thôi ạ! Anh đẹp, biết không?
-         Uh, anh đẹp đến độ vô nghĩa.
-         Ngốc! Nào có ai đẹp mà không thích hả? Khối nàng chết vì anh!
-         Tim anh...gửi cho biển rồi!
-         Vậy mà biển cứ trôi mãi về chân trời anh hả?
-         Uh, biển ngốc!
-         Sao anh không ghét?
-         Vì tận sâu lòng biển, anh vẫn nằm gọn giọt nước mưa! Anh là ai? Anh là một phần của biển. Anh đã hòa vào biển, nếu ghét biển, rời xa biển, thì biển chẳng còn là biển nữa. Hơn nữa là, biển sẽ chẳng có nguồn dâng để tiến đến mặt trời.
-         Sao anh phải làm vậy? Sao không ích kỷ giữ biển lại cho anh?
-         Biển chỉ là biển, là mênh mông đại dương khi trải mình dưới nắng. Một giọt nước mưa nằm gọn trong lòng biển khơi dù muốn ôm trọn vẹn biển về mình cũng ngoài tầm với em à! Còn vì sao anh làm vậy thì đơn giản lắm: vì anh yêu biển!
Em lại chọn im lặng. Bàn tay thon nhỏ mân mê sợi dây chuyền trong vô hồn. Nhóc ngốc của tôi ạ! Phải chăng em lại đang nhớ mong?
Tôi ngồi xuống cạnh em. Không nói. Không quay nhìn. Em cũng vậy. Không nhìn tôi. Đôi môi mấp máy cất lên câu hát:
“Biết đâu bất ngờ đôi ta chợt rời xa nhau. Ai còn đứng dưới mưa ngân nga câu ru tình?”
-         Ít nhất sẽ còn anh Nhóc à!
-         Vì anh là mưa cơ mà.
-         Uh, anh là mưa. Mưa tình yêu. Mưa yêu biển.
-         Sao anh không là Nắng nhỉ?
-         Nếu anh được chọn lựa, anh rất muốn là Nắng, Nắng của em!
-         Nắng của em ngày càng xa, càng nhạt nhòa. Ai cũng khuyên em lẳng lặng làm đại dương, để Nắng tìm đến Mây hoặc Gió sẽ nhẹ nhàng hơn.
-         Nhưng Biển em vẫn ngốc nghếch mãi chờ!
-         Nắng nào có hoàn hảo đâu ạ!
-         Đấy mới rõ niềm yêu của em!
-         Em mãi giấu kín niềm yêu cho Nắng, em thậm chí không để ai trông thấy diện mạo Nắng, em lặng lẽ vô tình với anh, với những ai khác yêu thương em để trọn vẹn mơ về tấm hình dung mờ nhòa không hoàn hảo.
-         Hoàn hảo để được gì khi không một lần được em yêu? Thế thì nào em có yêu sự hoàn hảo hả Nhóc? Anh là mưa, nhưng vì Biển, anh có thể nhìn xiên Nắng ngoài kia. Ừ, Nắng của em không hùng vĩ, nhưng Nắng biết tự chủ. Cậu ấy kiểm soát được lúc nào nên nắng nóng, lúc nào nên dịu đi. Ừ, Nắng của em không mang một diện mạo hoàn hảo, nhưng trái tim chân thành đánh thắng mọi vẻ đẹp hào nhoáng bề ngoài. Ừ, Nắng của em không cùng thế giới với em, nhưng những điều tuyệt vời thường đến từ sự khác biệt phải không Nhóc? Đời êm ả trôi em sẽ chẳng biết hết những hương vị của đời sống mình. Em, nếm qua khổ đau, đối mặt với thách thức, khó khăn để biết rằng hạnh phúc là phải đấu tranh Nhóc à. Có lẽ chính sự khác biệt kia tạo dựng một con người như Nắng hôm nay, Nắng mà em bảo bọc trong niềm yêu đại dương.
-         Nào đâu biết Nắng có yêu thương em?
-         Đấy! Em nào biết Nắng có yêu thương em mà vẫn khát khao, biết Nắng không tuyệt đích về diện mạo mà vẫn giữ lòng em hướng về, biết Nắng không cùng thế giới với em mà vẫn hoài nuôi hy vọng. Vậy thì Yêu, em dám không?
Em tần ngần, đôi mắt nặng trĩu rồi. Em đứng phắc dậy với lấy túi xách, môi mĩm cười khi những giọt nước đã lòa nhòa lặng lẽ.
-         Có ạ!
Tôi lặng thinh nhìn bóng em khuất sau cội cây dẫn đến bãi xe. Sao hạnh phúc của em tôi mãi nhuốm màu nước mắt? Dù yêu em bao nhiêu, bao lâu tôi cũng chỉ mong cho ngày Nắng sớm về…dù rằng ngày ấy sẽ chẳng còn có tôi tồn tại.
Để nghe biển hát. Hát lời tình yêu.
Một cơn mưa đã nằm gọn vào lòng đại dương, mãi mãi!
Camen, 05/02/2013
Nắng có yêu tôi trong mưa?

8 nhận xét:

  1. Trả lời
    1. Em cảm ơn chị! Xuân an lành nha chị!>:D<

      Xóa
  2. Thăm em chiều cuối năm, chúc em vui nhiều nhé

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn anh ạ! Những ngày cuối năm rộn ràng nhé!:-)

      Xóa
  3. "Nước mắt em giàn giụa" Bài nào cũng thế!
    Có vẻ cô bé muốn khóc

    Trả lờiXóa
  4. Đọc câu chuyện, buồn chi lạ!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn vì đã ghé và chia sẻ. Chúc MM ngủ ngon nhé! :-)

      Xóa